Back

Năm Giai Đoạn Của Sự Đau Buồn Có Thể Giúp Bạn Vượt Qua Mất Mát Như Thế NàoBlur image

Những Điều Cốt Lõi#

  • Năm giai đoạn của sự đau buồn bao gồm: phủ nhận, tức giận, thương lượng, trầm cảm và chấp nhận.
  • Mỗi người đều trải qua nỗi đau theo một cách rất riêng, và điều quan trọng nhất là hãy để họ được tổn thương theo cách của chính mình.

Năm giai đoạn của sự đau buồn—phủ nhận, tức giận, thương lượng, trầm cảm và chấp nhận—có thể giúp bạn thấu hiểu và định hướng lối đi qua những ngày giông bão sau mất mát. Mỗi giai đoạn đại diện cho một phản ứng cảm xúc khác nhau, mở ra một bộ khung giúp bạn gọi tên và định hình những cảm xúc của mình. Nỗi đau là điều mang tính cá nhân và thuộc về riêng mỗi người, vì vậy, hãy trân trọng hành trình của chính bạn và cho phép bản thân được bước qua những cung bậc này khi chúng tìm đến.

5 Giai Đoạn Của Sự Đau Buồn Là Gì?#

Mô hình 5 Giai đoạn của Sự đau buồn, được phát triển bởi bác sĩ tâm thần Elisabeth Kübler-Ross, gợi ý rằng chúng ta sẽ trải qua năm cung bậc cảm xúc khác nhau sau khi mất đi một người thương yêu: phủ nhận, tức giận, thương lượng, trầm cảm và chấp nhận.

Phủ Nhận#

Trong giai đoạn đầu tiên này, sự phủ nhận xuất hiện như một tấm khiên giúp xoa dịu đi nỗi đau quá đỗi nghẹn ngào của sự mất mát. Chúng ta chật vật để tin rằng một người quan trọng đã thực sự rời xa, nhất là khi ta vừa mới trò chuyện với họ cách đó không lâu.

Lúc này, thực tại hoàn toàn đảo lộn, và tâm trí chúng ta cần có thời gian để thích nghi. Ta hồi tưởng lại những kỷ niệm cũ và tự hỏi làm sao có thể bước tiếp khi không còn họ bên đời.

Có quá nhiều điều phải đối mặt và quá nhiều hình ảnh đau lòng phải xử lý. Sự phủ nhận cố gắng làm chậm quá trình này lại, dẫn dắt chúng ta đi qua từng chút một, thay vì để ta bị nhấn chìm hoàn toàn trong cơn bão cảm xúc.

Phủ nhận không chỉ là cố giả vờ như sự mất mát không tồn tại. Đó là cách chúng ta đang cố gắng hấp thụ và thấu hiểu những gì đang xảy ra.

Tức Giận#

Giai đoạn thứ hai của nỗi đau là sự tức giận. Khi phải làm quen với một thực tại mới và chịu đựng những tổn thương sâu sắc, sự tức giận bỗng trở thành một lối thoát dường như hữu ích.

Tức giận không đòi hỏi chúng ta phải phơi bày sự yếu đuối của mình, và đôi khi nó có vẻ dễ được xã hội chấp nhận hơn là việc thừa nhận nỗi sợ hãi bên trong. Nó cho phép ta bộc phát cảm xúc mà ít sợ bị phán xét hay từ chối.

Tức giận cũng thường là phản ứng đầu tiên xuất hiện khi ta bắt đầu giải phóng những dồn nén liên quan đến mất mát. Điều này dễ khiến chúng ta cảm thấy cô độc trên hành trình của mình. Nó cũng có thể khiến ta trở nên xa cách, khó gần trong mắt người khác—ngay vào chính những khoảnh khắc mà ta cần nhất sự vỗ về, kết nối và một lời an ủi.

Thương Lượng#

Khi đối diện với nỗi đau, việc cảm thấy tuyệt vọng đến mức sẵn sàng làm bất cứ điều gì để giảm bớt hay xoa dịu tổn thương là điều hoàn toàn tự nhiên. Trong giai đoạn này, bạn có thể cố gắng thương lượng để thay đổi hoàn cảnh, hứa hẹn làm một điều gì đó để đổi lấy sự giải thoát khỏi nỗi đau đang dày vò.

Khi sự thương lượng bắt đầu, chúng ta thường hướng lời cầu xin đến một đấng tối cao, hoặc một điều gì đó vĩ đại hơn có khả năng xoay chuyển kết cục. Những lời thương lượng ấy thường mang dáng dấp của những lời hứa hẹn:

  • “Thượng đế ơi, nếu Người có thể chữa lành cho người ấy, con nguyện thay đổi hoàn toàn cuộc đời mình.”
  • “Con hứa sẽ sống tốt hơn nếu Người để người ấy được sống.”
  • “Con sẽ không bao giờ tức giận nữa, chỉ xin Người đừng mang cô ấy/anh ấy đi.”

Có một sự thức tỉnh đau đớn về giới hạn của con người trong giai đoạn này; đó là khi ta nhận ra mình chẳng thể làm gì để xoay chuyển nghịch cảnh hay tạo ra một kết cục tốt đẹp hơn.

Thương lượng sinh ra từ cảm giác bất lực và nó mang lại một ảo tưởng về quyền kiểm soát giữa một thực tại đang hoàn toàn mất kiểm soát. Lúc này, chúng ta có xu hướng xoáy sâu vào những lỗi lầm hay nuối tiếc của bản thân. Ta nhìn lại những lần tương tác với người đã khuất, dằn vặt về những lúc xa cách hoặc những tổn thương ta vô tình gây ra cho họ.

Chúng ta thường nhớ lại những lời nói nặng nề lúc nóng giận và ước gì có thể quay ngược thời gian để cư xử khác đi. Ta cũng thường tự huyễn hoặc rằng nếu mọi chuyện diễn ra theo một hướng khác, mình đã không phải ở trong một hoàn cảnh đau đớn đến nhường này.

Trầm Cảm#

Trong hành trình đối diện với nỗi đau, sẽ đến lúc những ảo vọng trong tâm trí dịu xuống và ta buộc phải nhìn thẳng vào thực tại trước mắt. Thương lượng không còn là một lựa chọn nữa, và ta phải đối diện với sự thật phũ phàng.

Ở giai đoạn này, khoảng trống mà người thương yêu để lại càng trở nên mênh mông hơn bao giờ hết. Sự hoảng loạn lắng xuống, làn sương mờ cảm xúc dần tan, và sự mất mát hiện hữu một cách rõ ràng, không thể né tránh.

Vào những phút giây ấy, chúng ta có xu hướng thu mình vào trong khi nỗi buồn cứ thế lớn dần. Ta trốn chạy thế giới, ít xã giao hơn và khép lòng trước những lời hỏi han. Dù đây là một bước đi hoàn toàn tự nhiên của quá trình gọi là đau buồn, nhưng việc đối mặt với trầm cảm sau khi mất đi người thân yêu là một trải nghiệm vô cùng cô độc và là một trong những giai đoạn gian nan nhất.

Nếu bạn hoặc người thân đang phải chật vật với trầm cảm, hãy liên hệ với Cục Quản lý Dịch vụ Sức khỏe Tâm thần và Chất gây nghiện (SAMHSA) qua số Tổng đài Quốc gia 1-800-662-4357 để được thông tin về các cơ sở hỗ trợ và điều trị trong khu vực của bạn.

Chấp Nhận#

Nấc thang cuối cùng của 5 Giai đoạn Đau buồn là sự chấp nhận. Đến được bến bờ của sự chấp nhận không có nghĩa là nỗi đau mất mát đã hoàn toàn biến mất. Mà là chúng ta không còn chối bỏ thực tại, không còn gồng mình chật vật để cố thay đổi những gì đã xảy ra.

Nỗi buồn và lòng tiếc thương có thể vẫn còn đó. Nhưng những cơ chế sinh tồn cảm xúc như phủ nhận, thương lượng và tức giận đã bớt đi phần dữ dội.

Hãy luôn nhớ rằng, hành trình đau buồn vô cùng phức tạp và không ai giống ai. Những bước đi này có thể không diễn ra theo đúng sơ đồ, hoặc những cảm xúc cũ có thể đột ngột quay trở lại ngay cả khi bạn nghĩ mình đã vượt qua. Việc mở lòng để đón nhận nỗi đau theo cách của riêng mình chính là liều thuốc chữa lành tốt nhất sau những mất mát.

Các Giai Đoạn Đau Buồn Kéo Dài Trong Bao Lâu?#

Không có một chiếc đồng hồ nào đo đếm thời gian cho những giai đoạn này. Có người bước qua chúng rất nhanh, chỉ trong vài tuần, nhưng có người phải mất hàng tháng, thậm chí hàng năm trời để nguôi ngoai. Bất kể bạn mất bao lâu để đi qua những tổn thương ấy, điều đó hoàn toàn bình thường.

Khi nhìn vào 5 Giai đoạn của Sự đau buồn, điều quan trọng là phải hiểu rằng mỗi người có một cách đau khác nhau. Bạn có thể trải qua hoặc không trải qua đủ các giai đoạn, và chúng không nhất thiết phải xuất hiện theo thứ tự. Ranh giới giữa các giai đoạn thường rất nhạt nhòa. Chúng ta có thể bước từ giai đoạn này sang giai đoạn khác, rồi lại quay về vạch cũ trước khi thực sự sẵn sàng chuyển dịch.

Nỗi đau của bạn là độc nhất, mối thâm tình giữa bạn và người đã mất là duy nhất, và cách tâm trí bạn chữa lành cũng sẽ không giống bất kỳ ai. Hãy cho bản thân thời gian và cởi bỏ mọi kỳ vọng về việc mình “phải” mạnh mẽ hay thể hiện ra sao khi đối diện với nỗi đau này.

Các Mô Hình Quá Trình Đau Buồn Khác#

Dù mô hình 5 Giai đoạn của Elisabeth Kübler-Ross là phổ biến nhất, vẫn còn có những góc nhìn khác giúp chúng ta giải thích cách nỗi đau được cảm nhận và chuyển hóa.

Bốn Giai Đoạn Của Sự Đau Buồn (John Bowlby & Colin Murray Parkes)#

Dựa trên thuyết gắn bó, mô hình này đưa ra 4 giai đoạn:

  • Sốc và Tê liệt: Mất mát lúc này là điều không thể chấp nhận. Giống như sự phủ nhận, ta bị ngợp trong cảm xúc và có thể xuất hiện cả những triệu chứng thể chất.
  • Khao khát và Tìm kiếm: Ta cố tìm kiếm sự an ủi để lấp đầy khoảng trống, tìm về ký ức qua những bức ảnh hoặc mong cầu một dấu hiệu từ người đã khuất.
  • Tuyệt vọng và Vụn vỡ: Ta chấp nhận sự thật là người ấy sẽ không trở về. Tương lai trở nên mờ mịt, ta cảm thấy mất phương hướng và muốn thu mình lại.
  • Tái tổ chức và Phục hồi: Niềm hy vọng dần nhen nhóm trở lại. Nỗi buồn không mất đi, nhưng ta bắt đầu tìm cách tái thiết lập cuộc sống bình thường mới và kết nối lại với mọi người.

Mô Hình 7 Giai Đoạn Của Sự Đau Buồn#

Mô hình chi tiết hơn này bao gồm:

  1. Sốc và Phủ nhận: Cảm giác tê liệt cảm xúc ngay khi nhận tin.
  2. Đau đớn và Tội lỗi: Nỗi đau thực sự ập đến, đi kèm cảm giác tội lỗi vì lo lắng mình trở thành gánh nặng cho người xung quanh.
  3. Tức giận và Thương lượng: Trút giận lên người thân hoặc cố oán trách, thương lượng với số phận.
  4. Trầm cảm và Cô đơn: Khoảnh khắc thấu suốt thực tại và thấm thía sự cô đơn.
  5. Bước chuyển hướng: Nỗi đau bắt đầu giảm dần độ dữ dội, tâm trí bạn dần tìm lại sự bình yên.
  6. Tái thiết và Vượt qua: Bắt đầu hành động để bước tiếp, xây dựng lại cuộc sống bình thường mới.
  7. Chấp Nhận và Hy vọng: Chấp nhận mất mát và sẵn sàng đón nhận những tia hy vọng của ngày mai.

Làm Sao Để Giúp Đỡ Một Người Đang Trong Cơn Đau Buồn?#

Thật khó để biết phải nói gì hay làm gì khi nhìn người mình thương yêu trải qua mất mát. Dưới đây là vài điều bạn có thể lưu tâm:

  • Đừng cố “sửa chữa” hay giải cứu họ: Đừng vội đưa ra những lời khuyên tích cực khiên cưỡng hay cố đùa vui để làm dịu tình hình. Dù ý tốt, nhưng điều này vô tình khiến họ cảm thấy nỗi đau của mình không được thấu hiểu hay trân trọng.
  • Đừng ép buộc: Việc hối thúc họ phải nói ra hay đối diện với cảm xúc khi họ chưa sẵn sàng có thể trở thành rào cản cho sự chữa lành.
  • Hãy luôn ở đó khi họ cần: Cho họ một không gian để được khóc, được đau. Hãy để họ biết bạn luôn ở đây, sẵn sàng lắng nghe khi họ đã sẵn sàng mở lòng.

Nỗi đau cần thời gian để lắng xuống. Dù bạn đang ở đâu trong những giai đoạn này, hãy bao dung và kiên nhẫn với chính những cảm xúc của mình. Khi bạn đã sẵn sàng chia sẻ, hãy tìm đến những người thân yêu hoặc một chuyên gia tâm lý. Còn nếu bạn đang là chỗ dựa cho một ai đó, đôi khi bạn chẳng cần phải làm gì to tát—chỉ cần lặng yên ở bên và cho họ một điểm tựa khi họ cần là đủ rồi.